Someone

Tôi muốn hát trong những những ngày hoang hoải đầy gió biển
Nắng đổ dài dọc đường tôi đi.

August 13, 2012 7:41 pm
mocdieptu:

* Dẫu sao thì, chúng ta cũng chẳng thể ngăn mình đừng yêu và đừng tổn thương. Nên chúng ta chọn cách đối đầu hơn là từ bỏ. Nên chúng ta vò nát trái tim mình và bỏ mặc những giọt nước mắt đặc dần trên gương mặt lạnh căm. Chúng ta sống với một yêu thương nhầu nhĩ. Nhưng nhất quyết không chịu buông tay để trái tim về lại những ngày đơn độc.  Làm thế nào để tránh một tiếng thở dài cho những đêm quạnh hiu, ta lang thang trong giấc mơ hoang của mình, tự huyễn về những yêu thương không bao giờ chết? Trái tim ta đôi lần đóng chặt trước những tổn thương mà người đã đem đến, ta từng mong giá như nó mãi ngủ yên như con chim nhỏ bỏ ngỏ trời xanh mà ẩn mình trong vách đá sâu thẳm. Chính ta cũng chẳng hiểu nổi mình, đã từng có lúc nói chỉ cần yêu cho đến khi mình cảm thấy đủ. Nhưng rồi, biết bao nhiêu cho đủ cho đầy trước những vết nứt ngày càng lan rộng, trái tim ta mệt nhoài sau những tháng ngày rong ruổi đi tìm chân lý về tình yêu, muốn ngừng lại mà chẳng đành, muốn bỏ đi mà tiếc nuối, nên tham lam chút hơi ấm còn sót lại, để mơ màng về một tương lai chẳng còn chắc chắn, để ôm siết một vòng ngực ấm và mong chờ một bàn tay sẽ quay lại nắm chặt như thuở đầu mới yêu? Đôi khi, ta bật cười cho sự lạc quan của chính bản thân mình. Vì biết rằng, trên đời này – có yêu thương nào nhạt phai dần rồi lại trở về những ngày sâu đậm và nồng nàn của cái thời mới yêu? Có trái tim nào sau vô vàn những nỗi đau sẽ tự khép chặt vết thương bằng những sức gồng tự huyễn?  Ta có thể tha thứ cho một người về tất cả lỗi lầm. Nhưng có thể tha thứ cho chính mình, khi trái tim ta chứa đầy những đau đớn, hờn giận – nhiều hơn cả yêu thương ta dành cho người đó? Thì đừng cố gắng để tin vào một tình yêu cao thượng chỉ có trong tưởng tượng, dừng lại đi vẫn kịp cho những ai, không thể đi hết một con đường bằng trái tim đã nguội lạnh quá lâu. *

mocdieptu:

* Dẫu sao thì, chúng ta cũng chẳng thể ngăn mình đừng yêu và đừng tổn thương. Nên chúng ta chọn cách đối đầu hơn là từ bỏ. Nên chúng ta vò nát trái tim mình và bỏ mặc những giọt nước mắt đặc dần trên gương mặt lạnh căm. Chúng ta sống với một yêu thương nhầu nhĩ. Nhưng nhất quyết không chịu buông tay để trái tim về lại những ngày đơn độc.

Làm thế nào để tránh một tiếng thở dài cho những đêm quạnh hiu, ta lang thang trong giấc mơ hoang của mình, tự huyễn về những yêu thương không bao giờ chết? Trái tim ta đôi lần đóng chặt trước những tổn thương mà người đã đem đến, ta từng mong giá như nó mãi ngủ yên như con chim nhỏ bỏ ngỏ trời xanh mà ẩn mình trong vách đá sâu thẳm.

Chính ta cũng chẳng hiểu nổi mình, đã từng có lúc nói chỉ cần yêu cho đến khi mình cảm thấy đủ. Nhưng rồi, biết bao nhiêu cho đủ cho đầy trước những vết nứt ngày càng lan rộng, trái tim ta mệt nhoài sau những tháng ngày rong ruổi đi tìm chân lý về tình yêu, muốn ngừng lại mà chẳng đành, muốn bỏ đi mà tiếc nuối, nên tham lam chút hơi ấm còn sót lại, để mơ màng về một tương lai chẳng còn chắc chắn, để ôm siết một vòng ngực ấm và mong chờ một bàn tay sẽ quay lại nắm chặt như thuở đầu mới yêu?

Đôi khi, ta bật cười cho sự lạc quan của chính bản thân mình. Vì biết rằng, trên đời này – có yêu thương nào nhạt phai dần rồi lại trở về những ngày sâu đậm và nồng nàn của cái thời mới yêu? Có trái tim nào sau vô vàn những nỗi đau sẽ tự khép chặt vết thương bằng những sức gồng tự huyễn?

Ta có thể tha thứ cho một người về tất cả lỗi lầm. Nhưng có thể tha thứ cho chính mình, khi trái tim ta chứa đầy những đau đớn, hờn giận – nhiều hơn cả yêu thương ta dành cho người đó?

Thì đừng cố gắng để tin vào một tình yêu cao thượng chỉ có trong tưởng tượng, dừng lại đi vẫn kịp cho những ai, không thể đi hết một con đường bằng trái tim đã nguội lạnh quá lâu. *

(via bogiaxautinh)

7:40 pm
aries243:

cute vãi :)

aries243:

cute vãi :)

(Source: phfeelings, via bogiaxautinh)

7:38 pm
" Chao ôi! Ðối với những người ở quanh ta, nếu ta không cố tìm mà hiểu họ, thì ta chỉ thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần tiện, xấu xa, bỉ ối, toàn những cớ để cho ta tàn nhẫn ; không bao giờ ta thấy họ là những người đáng thương ; không bao giờ ta thương. Vợ tôi không ác, nhưng thị khổ quá rồi. Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỷ che lấp mất. Tôi biết vây, nên tôi chỉ buồn chứ không nỡ giận."

Nam Cao (via aries243)
7:38 pm
aries243:

Không còn gì cho nhauEm thả chiếc lá khô rơiRơi trong chiều đầy gió….. gió….hà ..gió……ò ó àKhông còn gì cho nhauQuán cà phê đàn dương cầm buồnNhững điệu buồn da diếtĐắng cả những viên đườngMột hai ba bốn chiếc láThả vào buổi chiều đầy gióChiếc lá đi hoang rơi xuống đêm sâu lãng quênThả vào mọi điều vô nghĩaThả vào mọi điều chưa nóiEm thả muộn phiềnEm thả nỗi buồnEm thả cuộc tình gió cuốnBất chợt nhìn lạiThấy mình đã như lá biếc xanh se sẽ vàng để cạn kiệt mùa thu………..———————————————————————Thu cạn  http://mp3.zing.vn/bai-hat/Thu-Can-Dinh-Thi-Thu-Thuy/ZW6I6U0O.html

aries243:

Không còn gì cho nhau
Em thả chiếc lá khô rơi
Rơi trong chiều đầy gió….. gió….hà ..gió……ò ó à

Không còn gì cho nhau
Quán cà phê đàn dương cầm buồn
Những điệu buồn da diết
Đắng cả những viên đường

Một hai ba bốn chiếc lá
Thả vào buổi chiều đầy gió
Chiếc lá đi hoang rơi xuống đêm sâu lãng quên
Thả vào mọi điều vô nghĩa
Thả vào mọi điều chưa nói

Em thả muộn phiền
Em thả nỗi buồn
Em thả cuộc tình gió cuốn

Bất chợt nhìn lại
Thấy mình đã như lá biếc xanh se sẽ vàng để cạn kiệt mùa thu………..
———————————————————————
Thu cạn
 
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Thu-Can-Dinh-Thi-Thu-Thuy/ZW6I6U0O.html

August 11, 2012 1:19 pm
aries243:

T.T  so cool

aries243:

T.T  so cool

(Source: be4tle, via bogiaxautinh)

1:19 pm
aries243:

Mỗi ngày một cảm xúc :>

aries243:

Mỗi ngày một cảm xúc :>

1:18 pm
aries243:

wanna drink all ?

aries243:

wanna drink all ?

1:18 pm 1:17 pm
aries243:

Càng sống càng nhận ra cuộc sống này rất khó sống

aries243:

Càng sống càng nhận ra cuộc sống này rất khó sống

1:16 pm